Trăn trở an toàn lao động tại các làng nghề

Ngày cập nhật: 30-04-2019

Nhiều làng nghề trên địa bàn tỉnh đang phát triển, tạo việc làm tại chỗ cho hàng nghìn lao động nông thôn, góp phần thúc đẩy kinh tế địa phương phát triển. Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, một số làng nghề đang phải đối diện với nguy cơ mất an toàn lao động (ATLĐ), trong khi chủ cơ sở sản xuất và người lao động lại “thờ ơ” trước các mối nguy hại đó.

Làng nghề mộc Lũng Hạ, xã Yên Phương (Yên Lạc) thu hút 250 hộ tham gia làm nghề, tạo việc làm cho hơn 600 lao động, với mức thu nhập ổn định 5 - 7 triệu đồng/người/tháng. Từ nghề mộc, nhiều gia đình trở nên giàu có. Để có được kết quả đó, người dân làng Lũng Hạ đã năng động tìm kiếm thị trường, đầu tư mua sắm các loại máy móc hiện đại, giúp giảm sức lao động, tăng năng suất. Tuy nhiên, vấn đề ATLĐ lại chưa được người dân quan tâm.

 

Ông Kiêu Văn Hì ở thôn 7, làng Lũng Hạ đã có thâm niên hơn 40 năm làm mộc, nhưng chưa một lần ông sử dụng các thiết bị bảo hộ lao động, dù nhiều lần ông đã bị tai nạn trong quá trình sản xuất. Ông Hì cho biết: “Năm 2010, do không cẩn thận trong quá trình vận hành máy xẻ gỗ, tôi đã bị máy xẻ cưa mất ngón tay út. Từ đó đến nay, tôi tự rút kinh nghiệm cho bản thân là phải ngắt điện khi không sử dụng, tuy nhiên, đã làm nghề thì không tránh khỏi tai nạn lao động. Người làm mộc bị cưa phải tay, chân ở làng này không còn là chuyện hiếm, kể cả những người có kinh nghiệm lâu năm”. Theo ông Hì, cả làng có đến 20 người đã bị đứt ngón tay, ngón chân, những người này chủ yếu là lao động chính trong gia đình. Mới đây, một thanh niên trong làng đi làm nghề ở bên ngoài, trong khi xẻ gỗ không may đã bị một tảng gỗ bắn vào người và tử vong.

 

Đã có nhiều bài học về ATLĐ trong làng nghề, song, cơ sở sản xuất đồ mộc Văn Tiến của ông Nguyễn Văn Tiến ở thôn 5, làng Lũng Hạ lại coi việc dùng các dụng cụ bảo hộ là việc làm không cần thiết, gây vướng víu.

 

 

Làm việc trong môi trường nhiều bụi, nhưng, những người làm nghề mộc làng Lũng Hạ, xã Yên Phương (Yên Lạc)

không sử dụng các phương tiện bảo hộ lao động. Ảnh Kim Ly

 

Ông Tiến cho biết: “Hiện nay, gia đình tôi đang thuê 7 thợ, với mức lương từ 7 - 10 triệu đồng/người/tháng, họ tự có trách nhiệm bảo vệ bản thân trong quá trình sản xuất, tôi chỉ đầu tư máy hút bụi, còn không phải trang bị thêm bất cứ đồ dùng bảo hộ nào”. Để chứng minh lời nói của mình, ông Tiến dẫn chúng tôi đến tham quan xưởng sản xuất của gia đình. Quả thật, ngoài một vài máy hút bụi gỗ, chúng tôi không thấy bất kỳ người thợ nào sử dụng thiết bị bảo hộ lao động, trong khi đó, họ phải tiếp xúc trực tiếp với bụi bẩn, tiếng ồn từ cưa, xẻ gỗ, hóa chất từ sơn...

 

Anh Đỗ Văn Mơ, thợ đục, trạm đồ gỗ cho biết: “8 năm làm ở xưởng sản xuất gỗ của gia đình ông Tiến, tôi cũng nhiều lần bị đục vào tay, gõ phải chân, nhưng tôi vẫn không dùng dụng cụ bảo hộ lao động bởi vướng víu và kém năng suất”.

 

Mới đến đầu làng rèn xã Lý Nhân (Vĩnh Tường), chúng tôi đã nghe tiếng cắt sắt, tiếng búa đập vang vọng khắp nơi. Chúng tôi tìm đến hợp tác xã (HTX) cơ khí Hải Dương, anh Nguyễn Văn Tú, Giám đốc HTX đang miệt mài rèn những thỏi sắt đỏ rực thành con dao, cái liềm, chiếc cuốc, xẻng... để phục vụ sinh hoạt và sản xuất nông nghiệp. Quan sát bên trong, chúng tôi thấy ngổn ngang các vật dụng như: Sắt, máy cắt, máy dập, lò than đang bốc mùi khen khét. Tuy nhiên, những người thợ chỉ đeo chiếc khẩu trang mỏng, không găng tay, kính, mũ...

 

Ngừng công việc, anh Tú chia sẻ: “Nhiều khi đang làm, than bắn vào tay bị bỏng nhưng tôi cũng không dám dừng lại ngay, bởi máy chạy liên tục. Sau nhiều lần bị bỏng, tôi đã trang bị cho mình găng tay, kính, quần áo bảo hộ. Nghề rèn tuy vất vả, nguy hiểm, nhưng vì đây là nghề truyền thống mang lại thu nhập chính cho gia đình tôi từ bao đời nay nên tôi sẽ tiếp tục phát triển, mở rộng nghề rèn. Cùng với đó, tôi sẽ chú trọng đến công tác vệ sinh môi trường, ATLĐ”

 

Nghề rèn không chỉ giải quyết việc làm, nâng cao thu nhập cho người dân xã Lý Nhân, mà còn tạo việc làm cho hàng trăm lao động ở các địa phương lân cận, với mức thu nhập trung bình từ 5 - 6 triệu đồng/người/tháng, tuy nhiên, vấn đề ATLĐ lại chưa thực sự được những người làm nghề quan tâm. Ông Nguyễn Ngọc Vụ, Phó Chủ tịch UBND xã Lý Nhân cho biết: “Hiện nay, toàn xã có gần 600 hộ làm nghề rèn, các hộ đều đã đầu tư nhiều phương tiện sản xuất hiện đại như: Máy mài, máy cán thép, máy dập nóng, dập nguội… để nâng cao năng suất lao động, song, cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an cho người sử dụng. Trước thực trạng đó, UBND xã đã mở các lớp tập huấn về ATLĐ, phòng chống cháy nổ… nhưng các hộ dân vẫn chưa chú trọng đến vấn đề vệ sinh môi trường và an toàn trong sản xuất”.

 

Không chỉ ở làng mộc Lũng Hạ, làng rèn Lý Nhân, mà ở hầu hết 77 làng nghề trên địa bàn tỉnh đều chưa đạt yêu cầu về điều kiện làm việc, bảo hộ lao động và ATLĐ. Người dân làm nghề thiếu kiến thức về ATLĐ, chủ yếu họ tự rút kinh nghiệm bảo vệ bản thân từ những lần bị tai nạn lao động mà chưa có các giải pháp phòng, chống yếu tố nguy hiểm.

 

Trước thực trạng đó, Sở LĐ-TB&XH đã tổ chức nhiều lớp tập huấn hỗ trợ triển khai áp dụng hệ thống quản lý công tác an toàn vệ sinh lao động tại các làng nghề, phổ biến kỹ năng, nâng cao kiến thức về ATLĐ cho người lao động... Để hạn chế tai nạn lao động trong các làng nghề, bên cạnh sự vào cuộc của các ngành chức năng, thì chính người lao động cũng cần tự trang bị phương tiện bảo hộ, kiến thức, kỹ năng về ATLĐ để bảo vệ sức khỏe cho mình.

Theo Báo Vĩnh Phúc

Tìm theo ngày

Đánh giá

(Di chuột vào ngôi sao để chọn điểm)